T à!
Biết bao lần h định nói với t ba từ: “H yêu T”. Nhưng H đã nói ba từ đó cho T được bao nhiêu lần nhỉ? H yêu T từ lúc nào chính bản thân H cũng không hiểu nữa, chỉ biết rằng tình yêu H dành choT là chân thành! Là trên hết, H yêu T nhiều hơn yêu chính bản thân mình!
T khóc khi lần đầu tiên T nói yêu H, khóc khi H nói là H yêu T. ! Và rồi khóc khi mình chấm dứt cuộc tình.
H chưa từng lau những giọt nước mắt đó cho T! Vì H muốn T không được khóc. Nhưng giờ này thì không, T quá xa đối với H, T không còn là T của H ngày nào, không còn lcái vẻ nhí nhảnh, ngây thơ nữa! T đã quá xa tầm tay với của H, dù vẫn quan tâm H như ngày nào. Vậy thì hãy khóc, khóc đi...
Còn H thì sao nhỉ? Một người ương bướng, thành công trong mọi chuyện và giờ đây đang thất bại ê chề trước T – người con gái mà em hằng yêu mến! Nuốt nước mắt hận đời, H mới bước vào yêu, vào đời…, hận chính bản thân H đã không giữ được tình yêu của chính mình. Hận H quá khờ khạo đã làm mẹ phiền lòng vì H, khờ khạo để T chê cười cả H…
H thích viết nhật kí, như T vậy. Những quyển nhật kí đa dạng và muôn màu! Trước khi H gặp T H đã rất vô tư và luôn vui vẻ! Hđắm chìm trong thế giới của riêng H! Và giờ đây, H nhốt mình trong chính những dòng nhật kí.
Nhưng H vẫn yêu T nhiều lắm T có biết không? Yêu nhiều không thể nào đếm hết. Chính H còn không biết vì sao em yêu T nhiều như thế nữa! H không biết vì sao mà H đã hy sinh cho anh nữa! Như phũ phàng khi T nói chia tay với H đó là T nói T ghét H, T có biết H đau như thế nào không T?
Trước kia, H mong chờ T nhắn cho em một cái tin nhắn hỏi thăm H, hoặc trêu vui H, nhắn một cái tin nói là T nhớ H, nhắn một cái tin nhắc nhở H phải uống thuốc lúc ốm đau, nhắn một cái tin nói là T yêu H và không thể sống thiếu H như ngày nào T đã nhắn những lời yêu thương đó. H thèm lắm chứ T!
T có biết H đi chơi với bạn, thấy người ta có cặp có đôi H cũng thèm lắm, thèm và nhớ mới đây thôi, ngày nào đó H cũng có T. Nhớ ngày nào đó T và H ngồi cạnh nhau giữa tiết trời se lạnh, rồi cõng T đi 1 đoạn đường.
H mềm yếu quá T ạ! H không biết mình cần gì… nhưng bây giờ thì H hiểu và nhận ra rằng T cần có tình yêu chân thành! Cái mà có lẽ H chưa bao giờ thể hiện cho T thấy.
Hạnh phúc H đã biết, đau thương H đã biết, sẻ chia H đã từng, cảm thông H cũng có, thế nhưng tại sao với bản thân mình H lại không thể tha thứ được.
Túm lại những điều H muốn nói thì còn rất nhiều, nhưng cái cần nói bây giờ chính là H yêu T và muốn giải thoát cho cả hai chúng ta. H yêu và muốn T hạnh phúc, cách duy nhất bây giờ H có thể là biến mất mãi mãi, để T thanh thản đi tìm hạnh phúc mới… H biết điều này là quá tàn nhẫn đối với H, nhưng nếu H không làm thì còn đau khổ hơn nữa!
Tra đi và đi về một hướng, H một hướng, mỗi người một con đường của riêng mình! Nói điều này ra tim H đau nhói nhưng H không còn cách nào khác! Những gì đã là kỷ niệm thì H sẽ giữ và sẽ không trả lại cho T! Mặc dù trước đây T nói sẽ trả cho H tất cả! H sẽ giữ, giữ những kỷ niệm đó!
Lời chào “tạm biệt” khi T quyết định nói điều ấy bây giờ đã thành hiện thực! Bắt đầu từ đây chúng mình sẽ không còn gì là của nhau nữa! Xem nhau như bạn vậy là được rồi! Đừng gợi lại những gì gọi là quá khứ! Coi như mọi chuyện đã qua như chỉ là một giấc mơ! Tỉnh lại rồi không còn gì nữa cả! Hãy mang hạnh phúc trọn vẹn đến cho người con trai nào làm người yêu của T! Đừng làm khổ người ta nhé! Bằng không thì H có làm ma cũng về bắt tội T:)
Từ nay H sẽ bắt đầu lại, một cuộc sống không có T, H sẽ làm những gì mà H thích và H cho là đúng! Hạnh phúc của H sẽ do em định đoạt! H thật sự mệt mỏi lắm rồi! Tâm hồn H giờ như chai đá, không muốn dính gì tới chuyện tình cảm! H không muốn tâm hồn mình bị tổn thương thêm nữa. Bấy nhiêu đó là quá sức chịu đựng của H rồi!
Những ánh nắng sau những cơn mưa: Trời lại sáng, lòng tôi lại man mác...
Đọc thêm!
. Từ giờ em có thể với tay đến một ai đó tùy em mà không cần suy nghĩ rằng bàn tay của anh luôn níu giữ em lại.
. đã hoàn thành xong buổi off
. Tường thuật lại cho mọi người:
. Mọi người chờ mình đến, cuối cùng 6h hơn mình mới đến. Đến nơi thấy mọi người đang...nhâm nhi rồi
.
, tuy nhiên bạn í vẫn để lại 100k mời mọi nguời đi ăn ốc
. Ờ thì ăn bánh mì xong rồi lại hò nhau lên quảng trường...hóng 1 tí. hóng xong rồi rủ nhau đi ăn kem. Ờ thì ăn kem. Thế mà gần đến nơi rồi thì lại rủ đi ăn ốc. Mò xuống dưới cầu cốc ăn. Lập hội ăn và chém gió thật là ác
. Đến lúc về lại ko ai lai về 