Thứ bảy, ngày 10 tháng tư năm 2010

Một cuộc sống mới mà không có người ấy...

T à!

Biết bao lần h định nói với t ba từ: “H yêu T”. Nhưng H đã nói ba từ đó cho T được bao nhiêu lần nhỉ? H yêu T từ lúc nào chính bản thân H cũng không hiểu nữa, chỉ biết rằng tình yêu H dành choT là chân thành! Là trên hết, H yêu T nhiều hơn yêu chính bản thân mình!




T khóc khi lần đầu tiên T nói yêu H, khóc khi H nói là H yêu T. ! Và rồi khóc khi mình chấm dứt cuộc tình.

H chưa từng lau những giọt nước mắt đó cho T! Vì H muốn T không được khóc. Nhưng giờ này thì không, T quá xa đối với H, T không còn là T của H ngày nào, không còn lcái vẻ nhí nhảnh, ngây thơ nữa! T đã quá xa tầm tay với của H, dù vẫn quan tâm H như ngày nào. Vậy thì hãy khóc, khóc đi...

Còn H thì sao nhỉ? Một người ương bướng, thành công trong mọi chuyện và giờ đây đang thất bại ê chề trước T – người con gái mà em hằng yêu mến! Nuốt nước mắt hận đời, H mới bước vào yêu, vào đời…, hận chính bản thân H đã không giữ được tình yêu của chính mình. Hận H quá khờ khạo đã làm mẹ phiền lòng vì H, khờ khạo để T chê cười cả H…

H thích viết nhật kí, như T vậy. Những quyển nhật kí đa dạng và muôn màu! Trước khi H gặp T H đã rất vô tư và luôn vui vẻ! Hđắm chìm trong thế giới của riêng H! Và giờ đây, H nhốt mình trong chính những dòng nhật kí.

Nhưng H vẫn yêu T nhiều lắm T có biết không? Yêu nhiều không thể nào đếm hết. Chính H còn không biết vì sao em yêu T nhiều như thế nữa! H không biết vì sao mà H đã hy sinh cho anh nữa! Như phũ phàng khi T nói chia tay với H đó là T nói T ghét H, T có biết H đau như thế nào không T?

Trước kia, H mong chờ T nhắn cho em một cái tin nhắn hỏi thăm H, hoặc trêu vui H, nhắn một cái tin nói là T nhớ H, nhắn một cái tin nhắc nhở H phải uống thuốc lúc ốm đau, nhắn một cái tin nói là T yêu H và không thể sống thiếu H như ngày nào T đã nhắn những lời yêu thương đó. H thèm lắm chứ T!

T có biết H đi chơi với bạn, thấy người ta có cặp có đôi H cũng thèm lắm, thèm và nhớ mới đây thôi, ngày nào đó H cũng có T. Nhớ ngày nào đó T và H ngồi cạnh nhau giữa tiết trời se lạnh, rồi cõng T đi 1 đoạn đường.

H mềm yếu quá T ạ! H không biết mình cần gì… nhưng bây giờ thì H hiểu và nhận ra rằng T cần có tình yêu chân thành! Cái mà có lẽ H chưa bao giờ thể hiện cho T thấy.

Hạnh phúc H đã biết, đau thương H đã biết, sẻ chia H đã từng, cảm thông H cũng có, thế nhưng tại sao với bản thân mình H lại không thể tha thứ được.

Túm lại những điều H muốn nói thì còn rất nhiều, nhưng cái cần nói bây giờ chính là H yêu T và muốn giải thoát cho cả hai chúng ta. H yêu và muốn T hạnh phúc, cách duy nhất bây giờ H có thể là biến mất mãi mãi, để T thanh thản đi tìm hạnh phúc mới… H biết điều này là quá tàn nhẫn đối với H, nhưng nếu H không làm thì còn đau khổ hơn nữa!

Tra đi và đi về một hướng, H một hướng, mỗi người một con đường của riêng mình! Nói điều này ra tim H đau nhói nhưng H không còn cách nào khác! Những gì đã là kỷ niệm thì H sẽ giữ và sẽ không trả lại cho T! Mặc dù trước đây T nói sẽ trả cho H tất cả! H sẽ giữ, giữ những kỷ niệm đó!

Lời chào “tạm biệt” khi T quyết định nói điều ấy bây giờ đã thành hiện thực! Bắt đầu từ đây chúng mình sẽ không còn gì là của nhau nữa! Xem nhau như bạn vậy là được rồi! Đừng gợi lại những gì gọi là quá khứ! Coi như mọi chuyện đã qua như chỉ là một giấc mơ! Tỉnh lại rồi không còn gì nữa cả! Hãy mang hạnh phúc trọn vẹn đến cho người con trai nào làm người yêu của T! Đừng làm khổ người ta nhé! Bằng không thì H có làm ma cũng về bắt tội T:)

Từ nay H sẽ bắt đầu lại, một cuộc sống không có T, H sẽ làm những gì mà H thích và H cho là đúng! Hạnh phúc của H sẽ do em định đoạt! H thật sự mệt mỏi lắm rồi! Tâm hồn H giờ như chai đá, không muốn dính gì tới chuyện tình cảm! H không muốn tâm hồn mình bị tổn thương thêm nữa. Bấy nhiêu đó là quá sức chịu đựng của H rồi!

Những ánh nắng sau những cơn mưa: Trời lại sáng, lòng tôi lại man mác...


Đọc thêm!

Thứ ba, ngày 23 tháng hai năm 2010

Chia tay...

Có ai đó nói rằng: Chia tay là đau khổ.
Đúng, mình cảm thấy như thế. Nỗi đau luôn dằn vặt trong tim mình. Mình đã mơ tưởng đến một "Alivenice". Nhưng chính giấc mơ đó đã mang lại cho mình sự đau khổ này.
Thế nhưng, ai đó lại nói với mình rằng: "Kết thúc là bắt đầu"....
Đọc thêm!

Thứ sáu, ngày 11 tháng chín năm 2009

Anh đã buông tay

Anh đã sẵn sàng buông tay em ra... Thực sự phải buông thôi bởi vì anh đã mệt nhoài, bước chân anh nặng trĩu, cánh tay đã mỏi nhừ, theo những ngày tháng chạy theo cái bóng của em, và giờ đây anh đã tự nhủ với mình rằng anh đã sẵn sàng rồi... sẵn sàng cho cái việc mà anh nghĩ anh sẽ chẳng bao giờ làm được đâu, đó là buông tay và ra đi...




Cái cảm giác mất mát này đã làm anh thực sự đau đớn, anh bật khóc, những giọt nước mắt mặn chát và cay nồng xộc lên sống mũi, tuôn sâu vào tận từng thớ thịt trên cơ thể, đau và nhức, như hàng ngàn hàng vạn mũi kim đâm, nhưng có mấy ai hiểu cho anh?

Buông tay em ra là sẽ không nắm tay em nữa, cũng có nghĩa là mất đi chỗ dựa, như thế anh sẽ ngã, nhìn anh ngã em có xót xa không? Buông tay em ra nghĩa là không còn có em, là mất đi em, mất đi cái hơi thở của những ngày qua. Có lẽ sẽ chết trong cái nỗi đau đang dày vò bản thân. Nếu anh chết em sẽ khóc chứ? Buông tay em ra nghĩa là khi anh quay sang bên cạnh để tìm kiếm 1 bờ vai, 1 vòng tay trong cái mùa đông giá rét này thì anh sẽ chỉ nhận được sự trống trải và hơi lạnh mà thôi, em sẽ chạnh lòng khi a co ro chứ?

Buông tay em ra là để em ra đi, em sẽ rời xa anh, không còn là của riêng anh, sẽ không bao giờ được nhận cái linh thiêng mà con người ta gọi là tình yêu của em nữa, em sẽ đem cho người khác đúng không? Từ bây giờ.... anh sẽ học cách chịu đựng 1 mình, những nỗi đau, những trăn trở. Anh sẽ học cách bước đi 1 mình, không có chỗ dựa nào cả. Anh sẽ học cách tự đứng bằng đôi chân, bằng sức lực của chính anh. Sẽ lấy những khoảng cách ngắn ngủi được bên em làm động lực, anh sẽ không cô độc trong những kí ức đấy đâu.

Anh biết mà, cái gì vốn không thuộc về mình thì sẽ chẳng bao giờ là của mình cả, nhưng anh vẫn cố chấp nghĩ rằng mọi cố gắng của mình sẽ xoay chuyển tất cả, anh ngu ngốc lắm mà. Hết rồi... hết thật rồi... tất cả đã kết thúc như 1 giấc mơ thật dài vậy... Người ta nói trong mỗi con người đều có 1 trái tim được chia làm nhiều phần, 1 phần để yêu thương và 1 phần nữa là để thù hận, và cũng bởi người ta đã quá yêu nhau nên mới thù hận lẫn nhau... Phải chăng khi không thể có được tình yêu, người ta mới thù hận để xoá nhoà cái gọi là thương yêu ??? Sợ lắm cái cảm giác phải ghét 1 ai đó, nhưng vì quá yêu mà thế thì càng đáng sợ hơn...

Em sẽ ghét anh chứ ? Sẽ căm ghét anh? Anh chẳng thể biết được nữa, anh đã rất yêu em cơ mà, yêu hơn mọi thứ anh có, mà đúng hơn " EM LÀ TẤT CẢ NHỮNG GÌ MÀ ANH CÓ"! Anh sợ rằng phải sống trong cái quay cuồng của hạnh phúc hôm qua. Sợ lắm những đêm nhớ em, nước mắt lại ràn rụa lại choàng tỉnh sau những cơn ác mộng về em. Sợ lắm khi mà đau đớn của anh hoà cùng với nhớ thương, để mỗi lần nhớ thương vô vọng lại là 1 lần đau đớn đến xé lòng.
Hạnh phúc là gió cứ phảng phất. Hạnh phúc là cỏ mềm xanh mướt dưới chân ai đó. Anh sẽ nhớ bao nhiêu cái cảm giác ôm em trong lòng và cảm nhận hơi ấm của em, nó làm anh mềm nhũn, làm anh tan chảy trong niềm hân hoan rằng em đang là của anh, anh sẽ nhớ từng lời nói yêu thương và ngọt ngào nơi em... Thế em có nhớ không? Tai sao lại cho người ta hy vọng rồi lại tước đoạt? Tại sao lại cho người ta hạnh phúc rồi lại rời bỏ hạnh phúc ấy khi mà nó chưa 1 lần trọn vẹn? Tại sao??? Tại sao??? tại sao lại như vậy??? Hãy trả lời anh đi! Nói nữa nói mãi cũng chẳng bao giờ biết được câu trả lời đâu... nhưng ít ra bây giờ anh cũng đã có đủ can đảm để đối diện với chính mình rồi. Nhìn em buớc đi và ngửa mặt lên trời cho nước mắt chảy ngược vào lòng nhé em... ANH ĐÃ BUÔNG TAY RỒI ĐÓ,EM ĐI ĐI... Mình đã từng yêu nhau. Một thời sánh bước bên nhau,những tưởng chừng sẽ là vĩnh cữu và không gì có thể chia cắt đuợc.thế mà... Những lời hứa hẹn chỉ như gió thoáng bay... Những lời yêu thương chỉ còn là dĩ vãng.Tất cả chỉ là kỷ niệm, rồi buồn rồi hận thế nào thì cũng là chia ly.

Ừ nhỉ.
Em đã nói đúng. Anh là một thằng ngang ngạnh và cố chấp trong chuyện tình cảm. Em đã bỏ anh, nhưng tại sao anh vẫn cố theo đuổi cái hình bóng ấy trong khi cái bóng ấy chẳng bao giờ là của anh?
Buông.
Có lẽ thế tốt hơn cho cả anh và em. Lúc này anh không đủ can đảm để yêu em hết mức như trước kia nữa rồi. Anh sợ, sợ rằng tình cảm của anh sẽ rơi vào cõi hư vô...
Sợ...
Buông...


Cũng hài nhỉ.
Nhớ cái đêm định mệnh ấy. Cái đêm mà em ở trong vòng tay của anh. Lúc đó, anh cảm nhận được em rất bất ngờ và không nói được gì cả. Vì em không nghĩ là anh yêu em.
Thế mà giờ đây, em lại đang ở trong vòng tay của một người khác mà không phải là anh.
Bây giờ anh với em coi nhau như 2 người bạn tri kỉ. Thế cũng tốt. Không yêu nhau được nữa nhưng cũng không thành kẻ thù của nhau . Từ giờ em có thể với tay đến một ai đó tùy em mà không cần suy nghĩ rằng bàn tay của anh luôn níu giữ em lại.
Chúc em tìm được người mà em yêu thực sự
Đọc thêm!

Thứ năm, ngày 10 tháng chín năm 2009

Sự chia tay của một ai đó

Đời người thật là quá nhiều bất ngờ. Và có lẽ những bất ngờ mang lại cho ta nhiều đau khổ nhất chính là những bất ngờ về tình yêu.



Trang này, từ lúc anh biết em yêu K, anh cũng biết 2 đứa yêu nhau rất nhiều. 2 đứa đã có một mối tình mà theo anh nhìn nhận là xứng đáng với cả 2. Nhưng anh không thể ngờ được rằng em và nó lại chia tay. Em chỉ nói lí do là nó không yêu em thật lòng và em đã sai lầm khi chấp nhận ty từ nó. Chẳng hiểu tại sao anh cũng thấy buồn, buồn lắm...

Có lẽ em lại cũng giống anh, đã sai lầm trong tình yêu. Một lần là quá đủ rồi. Anh ko muốn có lần thứ 2, và em cũng vậy phải không? Vì thế nên em đã chọn giải pháp chia tay. Thế là hợp lí. Đối với em thì việc học bây giờ quan trọng hơn. Hãy cố lên nhé, cố học giỏi lên nhé.

Vẫn có những người đợi và mong em đậu đại học đấy, rất nhiều người đấy. Và trong đó có cả anh
__________________
Đọc thêm!

Thứ tư, ngày 02 tháng chín năm 2009

offline 2-9

. đã hoàn thành xong buổi off . Vui đáo để. Có mỗi 6 người lúc đi và lúc về vẫn thế (1 người đi và 1 người đến), nhưng mà vẫn vui . Tường thuật lại cho mọi người:



uhm, tầm 4h30 là đã tập trung ở cổng trường đào rồi, 5 người là bạn tranhuyentrang, snow_a5, b3_heart_k, heopro, me_xinh_gai (Ling C3) đã ngồi ở quán nước nhà chị Loan rồi. Mình về quê, đến muộn . Mọi người chờ mình đến, cuối cùng 6h hơn mình mới đến. Đến nơi thấy mọi người đang...nhâm nhi rồi . Lại còn bắt mình trả tiền nữa chứ @@. Xong rồi thống nhất đi ăn Bánh mì dưới đội cung. Gọi cho trangvicky thì bận, nó ko đi đc. Thế là xuống ăn, đang ăn dở thì em kEi H gọi hỏi mọi người ở đâu. Thế là em ấy cũng góp vui. kEi chưa đến mà trần trang đã có việc bận phải về . , tuy nhiên bạn í vẫn để lại 100k mời mọi nguời đi ăn ốc . Ờ thì ăn bánh mì xong rồi lại hò nhau lên quảng trường...hóng 1 tí. hóng xong rồi rủ nhau đi ăn kem. Ờ thì ăn kem. Thế mà gần đến nơi rồi thì lại rủ đi ăn ốc. Mò xuống dưới cầu cốc ăn. Lập hội ăn và chém gió thật là ác . Tội mỗi con heo, ăn chậm . Đến lúc về lại ko ai lai về . Ko biết giờ này đã về đến nhà chưa . Mình lại đèo thằng ku khang về nữa chứ. Leo cái cầu vượt mệt kinh. Đến lúc đó còn mỗi mình vs ku khang vs em kEi. Mà thỏa mãn rồi em kEi nhá . Mọi người vui vẻ lém, yên tâm . Lần sau đông thì còn vui nữa em ạ .

Ờ thì tính tiếp hôm nào đi xem phim ở thanh hóa cái nhỉ
Đọc thêm!